🕛 Tôi Đẹp Quá Đi Mất

Ở cấp độ mất máu này, bạn sẽ không cảm thấy quá nhiều dấu hiệu tiêu cực, ngoài một vài cơn đau đầu nhẹ. Mức độ mất máu này cũng gần tương đương với trường hợp chúng ta đi hiến máu, vốn thường chỉ cho đi khoảng 8-10% lượng màu trong cơ thể cho mỗi lần hiến. Ojx7C1. Nhóm dịch Phong Thần TửSở Mông lại ngồi xuống bên cạnh Ngu Ninh, cậy vào chuyện người khác không biết rõ nội tình nên chủ động chào hỏi Ngu Ninh "Mình gọi cậu là Ninh Ninh được không?"Ngón tay đang nghịch điện thoại của Ngu Ninh dừng lại, cô nhìn về phía Sở Mông. Truyện được dịch mới nhất tại Thật ra Ngu Ninh đã sớm cảm giác được thỉnh thoảng Sở Mông nhìn lén mình, chẳng qua là cô vờ như không biết gì mà thôi "Chúng ta không quen lắm."Kết bạn với nữ chính? Thôi đi. Trong cốt truyện cô đọc, những người bạn nữ của nữ chính đều có kết cục chẳng tốt đẹp Mông chớp mắt, cười hì hì nói "Mình đã muốn làm quen với cậu lâu rồi, nhưng vẫn chưa có cơ hội."Ngu Ninh đổi tư thế, rõ rang là dáng vẻ không muốn nói chuyện Mộng Khởi cười chế giễu "Sở Mông, cô không thấy mất mặt à?"Sở Mông nhìn về phía Triệu Mộng Khởi, giống như chẳng hề biết chuyện gì "Không sao, mình biết là tâm trạng Ngu Ninh đang không tốt, mọi người cởi bỏ hiểu lầm là tốt rồi. Hơn nữa mọi người đều ở cùng một công ty, còn gặp nhau dài dài, căng thẳng quá cũng không nên."Triệu Mộng Khởi chẳng buồn nhiều Mông nhích lại gần Ngu Ninh thì thầm "Mình biết cậu khó chịu trong long, nhưng rõ ràng đội trưởng không hề biết chuyện. Hai người đã quen nhau lâu như vậy, lại còn ở cùng một ký túc xá, tình cảm như vậy rất đáng quý trọng."Ngu Ninh nhướng mày nhìn về phía Sở Mông, nói thẳng "Cô từng nghe qua câu chó lại bắt chuột chưa?"Sắc mặt Sở Mông cứng Ninh nhìn thẳng vào Sở Mông. Từ lúc ban đầu hai người đã không thể thân thiết với nhau rồi. Truyện được dịch mới nhất tại Nếu như không gặp mặt, chắc chắn Ngu Ninh cũng sẽ không chủ động đi gây chuyện với Sở Mông, nhưng Sở Mông tự sáp lại gần thì cô cũng sẽ không bày ra vẻ thân thiện "Hay là cô thích quản chuyện không đâu?"Sở Mông hơi tủi thân, nhưng lại nói ngay "Mình biết trong lòng cậu đang rất khó chịu.""Vây thì xin cô tránh xa tôi một chút." Ngu Ninh hờ hững nhìn Sở Mông "Không chỉ bây giờ mà mãi về sau chúng ta vẫn nước giếng không phạm nước sông, việc ai người nấy lo đi."Vẻ mặt của Sở Mông rất khó coi. Sau khi sống lại, cô ta chưa từng gặp phải tình huống lúng túng thế, hơn nữa Ngu Ninh còn khó chơi như vậy. Có điều bọn họ chưa từng qua lại, Sở Mông cũng không biết là cô biết điều gì đó hay tính cách vốn đã như vậy “Mình thấy cậu đã thay đổi rất nhiều.”Ngu Ninh đổi tư thế, xoay lưng về phía Sở Mông tự biên tự diễn "Mình biết là cậu cảm thấy mình cướp vị trí của cậu, thế nhưng đây đều là quyết định của công ty, mình… Mình cũng không có cách nào khác. Mình thật lòng muốn kết bạn cậu. Cậu ưu tú như vậy, cho dù giáo viên dạy gì thì cậu cũng có thể tiếp thu rất nhanh. Lúc trước giáo viên cũng nói cậu chắc chắn có thể nổi tiếng."Triệu Mộng Khởi nghe vậy thì vô cùng bất mãn, cảm giác đố kỵ lại trỗi dậy. Nhìn gương mặt cho dù không có chút biểu cảm nào cũng rất xinh đẹp của Ngu Ninh, cô ta tức giận đứng bật dậy, chỉ vào mặt cô “Ngu Ninh, cô ngông cuồng cái gì? Nếu không nhờ Amy, cô cho rằng mình còn có cơ hội đứng ở đây sao?"Amy vừa vặn đẩy cửa ra, hơi bất mãn nhìn Triệu Mộng Ninh nhảy lên, đứng hẳn lên trên ghế sô pha, khí thế còn mạnh hơn cả Triệu Mộng Khởi. Cô đứng trên cao nhìn xuống Triệu Mộng Khởi "Não cô bị úng nước à? Cô có nghe tôi nói câu nào không? Từ đầu tới cuối toàn là cô ta tự lải nhải, cô chỉ vào mặt tôi nói gì? Là tôi nói mình là người ưu tú nhất sao? Hay tôi nói chỉ có tôi mới nổi tiếng được?"Triệu Mộng Khởi ngửa đầu, ngẩn ngơ nhìn Ngu Ninh lại bày ra dáng vẻ mặc kệ mọi người lúc nãy, có lý không tha người mà quát lên với Triệu Mộng Khởi "Cô động não suy nghĩ đi, chuyện này từ đầu tới cuối chỉ có chúng ta là nạn nhân! Cô bị chuốc thuốc, trải qua nhiều chuyện tệ hại nên không muốn để lộ ra ngoài. Truyện được dịch mới nhất tại Còn tôi... Tuy rằng tôi hận mấy người bắt tôi mang tiếng oan, nhưng cô cũng chỉ là nạn nhân, cô cũng không muốn xảy ra chuyện như vậy. Tuy rằng tôi sẽ không tha thứ cho cô, thế nhưng tôi cũng không muốn nhắc lại chuyện này nữa."Bị chuốc thuốc?Triệu Mộng Khởi chợt nhớ tới đoạn ghi âm của Ngu Ninh và Trần Ni."Mấy người đã đăng bài lên weibo, tôi sẽ không tha thứ cho mấy người." Ngu Ninh vờ như không biết tình hình bên trong chuyện này. Cô nhìn Triệu Mộng Khởi, Châu San San và Tống Tinh "Chúng ta đã ở cùng nhau lâu rồi, vậy mà mấy người lại đối xử với tôi như vậy, lúc đó tôi thật sự đã bị đẩy đến đường cùng, sắp phải nhảy lầu!"Châu San San và Tống Tinh cố tình lảng tránh ánh mắt của Ngu Ninh cắn răng, hai mắt đỏ hoe nhìn cả đám người bọn họ "Triệu Mộng Khởi, cô cho rằng vì sao tôi đồng ý mời mấy người đến đây, đồng ý diễn kịch với mấy người?" Truyện Tôi đẹp quá đi mất nói về Ngu Ninh một phụ nữ xinh đẹp và tài ba Ngu Ninh xinh đẹp, có tài năng, có tiềm năng để tỏa sáng, nhưng đối với công ty mà nói thì chuyện quan trọng nhất vẫn là phải biết nghe lời. Thật ra người phụ nữ cũng không hiểu lắm, trước giờ Triệu Mộng Khởi vẫn luôn ghen tỵ, sợ Ngu Ninh sẽ nổi tiếng hơn mình nên muốn hãm hại Ngu Ninh cũng là chuyện bình thường, thế nhưng tại sao người đại diện của Ngu Ninh là Trần Ni lại đồng ý chuyện này? Có điều những việc này chẳng hề liên quan đến người phụ nữ, thậm chí nếu Ngu Ninh chỉ có khuôn mặt xinh đẹp nhưng lại không có đầu óc, không biết nắm bắt cơ hội thì cô ta cũng sẽ không nhiều chuyện làm gì. Người phụ nữ chế nhạo "E rằng cô không biết công ty đã mua chuộc hai người đàn ông kia, đến lúc đó bọn họ sẽ đưa ra manh mối chỉ về phía cô, không chỉ vậy, tài khoản Weibo của cô cũng là do công ty quản lý." Ngu Ninh ngạc nhiên nhìn cô ta. Cô chỉ đang thử xem mình có thể lấy được thêm nhiều thông tin hữu ích từ người phụ nữ này không, dù sao Trần Ni cũng quá thận trọng, trước khi cô vào phòng làm việc đã bảo cô đưa di động cho người khác giữ, bây giờ xem như là niềm vui bất ngờ. Người phụ nữ nói tiếp "Tự cô suy nghĩ cho kỹ đi." Hai chữ cho kỹ được cô ta đặc biệt nhấn mạnh. Ngu Ninh giả bộ tức giận nói "Tôi không tin những gì chị nói đâu, tôi chỉ tin chị Trần, chị ấy là người đại diện của tôi, sao có thể làm hại tôi cơ chứ." "Chậc chậc." Người phụ nữ nhìn khuôn mặt xinh đẹp ngây thơ của Ngu Ninh, đáp "Sắp không phải nữa rồi." Ngu Ninh đã xác định Trần Ni và người phụ nữ trước mắt này có mẫu thuẫn. Đôi mắt Ngu Ninh đỏ lên, cô giận dữ nhìn cô ta "Bây giờ chúng ta đến gặp chị Trần ba mặt một lời." Người phụ nữ cảm thấy Ngu Ninh là một kẻ ngốc "Cô hãy dùng bộ não của mình mà suy nghĩ đi." "Tôi không tin!" Ngu Ninh nghiến răng nói "Chị Trần sẽ không làm vậy với tôi, chị ấy là người đại diện, đối xử với tôi rất tốt, còn mua đồ ăn cho tôi nữa." Người phụ nữ suýt chút nữa thì bật cười thành tiếng. Ngu Ninh trừng mắt nhìn cô ta, khẳng định "Nhất định là cô đang đố kị với chị Trần!" Sắc mặt của người phụ nữ lập tức thay đổi. Ngu Ninh không hút thuốc, không uống rượu, không bắt tiểu thịt tươi "chơi" với mình. Lúc không đóng phim thì ở lì trong nhà. Làm sao cũng không ngờ rằng bản thân lại biến thành bia đỡ đạn trong chớp mắt, hai mươi bốn tiếng sau sẽ bị toàn bộ dân mạng mắng chửi, ba mươi sáu tiếng sau sẽ nhảy lầu, không chết nhưng bị liệt nửa người. Không, tôi cảm thấy mình còn cứu được! Giới thiệu bằng một câu Tôi cảm thấy mình thuộc phái hành động. Lập ý Cuộc đời của một con người là phải tự do mình phấn đấu. Một số truyện hay cho bạn đọc tiếp Gió ấm không bằng anh thâm tình Này bác sĩ hư hỏng em yêu anh Vương phi đa tài đa nghệ Tam thốn nhân gian Ma đế truyền kỳ Cưng chiều cô vợ quân nhân Cuồng thám Cục cưng có chiêu Cô vợ thần bí muốn chạy đâu Phu nhân em thật hư hỏng Lãi được bé yêu Triền miên sau ly hôn Giường anh chia em một nửa Nhà có manh thê cưng chiều Hẹn kiếp sau gặp lại chàng Cây kim sợi chỉ Chàng rể đại gia Chọc tức vợ yêu - Mua một tặng một Thay chị lấy chồng Ông bố bỉm sữa siêu cấp Đức Phật và nàng Rất hay! Bà chủ cực phẩm của tôi Ám hương Long tế Vợ boss là công chúa Siêu đại gia trong trường học Tay ôm con tay ôm vợ Chàng rể phi thường Yêu anh từ trang giấy Chàng rể cực phẩm Boss nữ hoàn mỹ Cận vệ của người đẹp Long vệ siêu đẳng Long tế chí tôn Long thần tại đô Cô vợ ngọt ngào có chút bất lương Trọng sinh hào môn Anh hai đừng chạy! Linh vũ thiên hạ Cô vợ tái sinh Người thừa kế hào môn Phàm nhân tu tiên Bách luyện thành thần Ma đạo tổ sư Kết hôn chớp nhoáng tổng tài ly hôn đi Tình nhân của tổng tài Vệ sĩ bất đắc dĩ Thần y ở rể Cô dâu bị chiếm đoạt Em là thế giới của anh Đệ nhất sủng Trong phòng làm việc của công ty giải trí Vĩnh Gia, Ngu Ninh ngớ người nhìn người phụ nữ trước mắt mình, trong phút chốc vẫn chưa hiểu được chuyện gì đang diễn ra. Người phụ nữ kia bưng ly cà phê lên, nhấp một ngụm rồi nói "Ngu Ninh, đừng làm việc ngốc." Bối rối? Ngu Ninh? Ngu Ninh nhìn tấm bảng tên chức vụ trên bàn làm việc. Người đại diện Trần Ni. Trần Ni đặt ly cà phê xuống, nhìn Ngu Ninh bằng ánh mắt mất kiên nhẫn nhưng vẫn cất giọng ôn hòa nói "Suy nghĩ kỹ lưỡng mà xem, chỉ cần em đứng ra thừa nhận mình là người trong đoạn video đó, chẳng những công ty sẽ bồi thường cho em một khoản tiền lớn còn sẽ cung cấp cho em thêm nhiều tài nguyên nữa." Video? Tài nguyên? Khoản tiền lớn? Ngu Ninh vô thức muốn lấy điện thoại di động ra để ghi âm, thế nhưng mò mẫm một hồi vẫn chẳng thấy đâu. Bên cạnh cô không mang theo túi xách, mà trong túi quần áo cũng không có điện thoại, lẽ nào cô không mang theo? Trần Ni thấy Ngu Ninh cứ im lặng mãi "Chỉ cần em đồng ý thừa nhận, sau này chẳng lẽ nhóm trưởng sẽ không chăm sóc cho em hay sao? Ủy viên Triệu cũng sẽ ghi nhận ân tình này của em." Đến hiện tại Ngu Ninh vẫn không hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra, lại cảm thấy nhức đầu kinh khủng "Trần, chị Trần, chị có thể để em suy nghĩ một chút không?" Nghe ra giọng điệu yếu ớt của Ngu Ninh, Trần Ni cho rằng cô đã động lòng "Được, nhưng phải mau chóng cho chị một câu trả lời chắc chắn nhé. Chuyện tốt như vậy, nếu không phải chị coi trọng em thì cũng sẽ không nói cho em biết đâu.” Ngu Ninh cố nén cảm giác kỳ quặc trong lòng, đáp lại "Em biết rồi, cảm ơn chị Trần." Trần Ni lại hối thúc "Thời gian thì không chờ đợi ai, em phải nhanh chóng quyết định đấy. Công ty nhiều nhất chỉ có thể đợi câu trả lời của em trong hai tiếng nữa thôi." Ngu Ninh gật đầu đồng ý. Lúc này Trần Ni mới khoát tay để Ngu Ninh rời đi. Ngu Ninh đẩy cửa rời khỏi phòng làm việc, đang định tìm chỗ yên tĩnh để sắp xếp lại ký ức đột nhiên xuất hiện trong đầu thì bị người ta gọi lại. Cô dừng bước, thấy một người phụ nữ đi giày cao gót đang bước nhanh đuổi theo mình. Người phụ nữ lén nhét điện thoại vào tay Ngu Ninh trước rồi nói "Cô quên lấy điện thoại này." Ngu Ninh nhận lấy một cách rất tự nhiên "Cảm ơn." Người phụ nữ chợt kéo Ngu Ninh đi về phía phòng trà. Trong đầu Ngu Ninh chợt nảy lên ý định, cô chỉ muốn ghi âm nhưng ngón tay như tự có ý thức. Cô nhanh chóng mở khóa điện thoại rồi bấm vào phần ghi âm, hỏi "Ai muốn tìm tôi vậy?" Người phụ nữ nhìn Ngu Ninh, nhưng thấy vẻ mặt lúc này của cô rất bình thản nên không hề nghi ngờ. Chờ đến phòng trà, khép hờ cửa xong thì cô ta mới lên tiếng nói "Tiểu Ngu à, đừng có ngốc như vậy." Ngu Ninh vô cùng bình tĩnh bỏ điện thoại vào trong túi áo, trả lời "Tôi biết." Người phụ nữ đến gần Ngu Ninh, thì thầm "Đây là quyết định của công ty, cô còn phải ra mắt ở trong công ty." Ngu Ninh đã ý thức được rằng người phụ nữ này và Trần Ni kia, người thì đóng vai chính người thì đóng vai ác là muốn cô thừa nhận cái video gì đó. Mặc dù còn chưa nhớ ra được đó là video gì, thế nhưng chắc chắn đó không phải là chuyện tốt. Thấy Ngu Ninh không nói gì, người phụ nữ lại khuyên nhủ lần nữa "Nếu không phải là vì cô trông rất giống em gái tôi, tôi cũng sẽ không nói ra những lời thật lòng này." Ngu Ninh giả vờ bày ra dáng vẻ bực bội "Chị còn chuyện gì khác muốn nói nữa không?" Người phụ nữ mang biểu cảm khó chịu, nói "Tiểu Ngu, cô chưa ra mắt, còn rất nhiều chuyện cô chưa hiểu hết, có chút tài nguyên không dễ cầm đâu, sẽ làm hại đến bản thân đó." "Không dối gạt chị làm gì, chị Trần còn đang chờ câu trả lời của tôi." Ngu Ninh nói như kiểu rất sốt ruột "Chị để tự tôi suy nghĩ một chút được không?" Người phụ nữ chặn đường Ngu Nịnh rồi nói "Cô cho rằng Trần Ni là muốn tốt cho cô sao?" Ngu Ninh cố nén cơn đau đầu, cố ý nói "Chị Trần là người đại diện của tôi, không thể làm hại tôi được. Còn nếu chị tốt bụng thật thì sao không nói thẳng với chị Trần? Nói với tôi có ích gì, hay là chị đang ghen tỵ với chị ấy?" Sắc mặt của người phụ nữ liền thay đổi, đáp lại "Tôi chỉ muốn tốt cho cô, cô lại nói chuyện như vậy sao." Ngu Ninh lách đi, ra vẻ muốn rời khỏi "Chị thấy tôi giống em gái chị nên mới đối xử với tôi như vậy sao, thế thì em gái chị đúng là đáng thương." Người phụ nữ biết rằng công ty đã quyết định hy sinh Ngu Ninh và để cô làm vật thế thân, ngay cả vị trí trong nhóm nhạc nữ cũng đã thuộc về người khác. Thật ra cũng là do Ngu Ninh thiếu may mắn, vốn dĩ công ty muốn tập trung lăng xê cho cô nhưng không ngờ lại xảy ra chuyện như vậy. Lúc ban đầu công ty cũng không định cho Ngu Ninh làm vật thế thân, dù lúc đó Triệu Mộng Khởi chỉ đích danh Ngu Ninh thì công ty cũng không đồng ý, thế nhưng một câu nói của Trần Ni cuối cùng đã làm công ty thay đổi quyết định.

tôi đẹp quá đi mất