🏐 Trí Tuệ Đại Tống
Cầm theo hà đăng đi đến chỗ Thọ vương gia đang đứng chắp tay sau lưng, Tống Gia Ninh thấp giọng xin chỉ thị. Triệu Hằng nghiêng đầu, liếc nhìn nàng một cái, gật gật đầu. Tống Gia Ninh hành lễ, sau đó nâng váy ngồi xổm xuống, bên này không có lan can, nhưng nhìn boong thuyền rất thấp, cách mặt nước vẫn có một đoạn.
Đại Tống hoàng đế bệ hạ, nước ta năm nay gặp thiên tai, ba ngàn dặm giang sơn tiếng than dậy đất, thái hậu nói đang cố gắng áp chế lửa giận người Tây Hạ, nếu bọn họ không ăn no, ắt sẽ giống sói, tìm tới nơi lương thực dư dả.
Trí Tuệ Đại Tống , chương 530 của tác giả Kiết Dữ 2 cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại SStruyen.com.
Trí tuệ Đại Tống là một trong những tác phẩm của Kiết Dữ 2. Câu chuyện đã lật lại lịch sử của thời kì trước, khi có những anh hùng tranh đấu, những con người có trí tuệ siêu phàm đứng trên trăm vạn người. Lấy bối cảnh của lịch sử, nước cờ cứu nước hiện lên ngay trước mắt chúng ta.
Trí Tuệ Đại Tống là một tác phẩm không thể bỏ qua dành cho những ai yêu thích thể loại tiên hiệp, quân sự, truyện được bình chọn nằm trong top 5 của thể loại lịch sử quân sự, tuy không vượt qua cái bóng của truyện Đường Chuyên nhưng nó vẫn gây được tiếng vang lớn trong cộng đồng người yêu truyện.
"Trí Tuệ Đại Tống" là một tác phẩm quân sự, lịch sử được viết dưới ngòi bút của tác giả Kiết Dữ 2. Tác phẩm này cùng với Đường Chuyên đã nằm trong top 5 những truyện lịch sử quân sự được đọc nhiều nhất trước nay.
Tu hành nhưng không phải Khí Vận Chi Tử ta lấy trí tuệ lấp đầy cơ duyên Chương 17: Trúc Cơ Đan ( part 1) vào hai viên Trúc cơ đan, nhưng lại trùng quan thất bại, bồi hồi đứng ngoài Trúc cơ kỳ. Là đại công tử của gia tộc, hoàn toàn mất đi lòng tin đối với tiên đạo
Trí tuệ Đại Tống là sự khôn khéo của những trang anh hùng hào kiệt, kết hợp với sự tinh túy của một lòng nhiệt huyết. Từng câu, từng chữ vang lên như lời tự hào dân tộc cùng lời thề xương máu son sắt.
Ngày 9 tháng 1 năm 2014 trong khi vẫn tiếp tục mỗi ngày đăng Đường Chuyên, tác phẩm giúp mình nhất bộ phong thần, Kiết Dữ 2 gây chấn động khi tung ra tác phẩm tiếp theo Trí Tuệ Đại Tống, trở thành một trong số rất ít tác giả có thể cùng lúc cho đăng hai tác phẩm mà vẫn giữ được chất lượng.
rYAkb. Trí tuệ Đại Tống Trọn bộ 865 hồi Hồi 509 Trái tim của hoàng đế Hồi 1-865 Cao Hoài Đức bảo hai đứa con lùi lại, lúc này cần đoàn kết chứ không phải xung đột, quay sang cười với Khắc Lý Bát - Đại thủ lĩnh thời gian qua vất vả rồi. Khắc Lý Bát huơ trường đao trong tay - Đao này tốt đấy, ta muốn có ba nghìn cái. - Đợi đại quân rời Liêu Đông, trang bị của quân ta sẽ tặng hết cho Đại thủ lĩnh. Khắc Lý Bát cười ha hả, thuận tay lấy luôn chùy xích của Trương Đông Nghiêu, cầm xoay vài vòng, rất hài lòng, dắt lên người không trả nữa. Trương Đông Nghiêu hận lắm nhưng không làm gì được, liếc nhìn Cao Hoài Đức - Nói rõ luôn, binh khí trong tay huynh đệ ta có thể đem cho, nhưng thuốc nổ thì đừng hòng. Cao Hoài Đức nhìn quầng lớn bao quanh mặt trăng - Trăng quần gió trưa, giữa trưa mai nhất định sẽ có gió lớn, chúng ta phải tăng tốc thôi, cứ giết Gia Luật Hồng Cơ mới bàn chuyện sau này, cho dù đem thuốc nổ tặng người Nữ Chân, tin rằng Vân Tranh cũng không nói gì đâu. Trương Đông Nghiêu bóp chặt tay, cuối cùng hừ một tiếng, sải bước đi tới, từ lúc nhận mệnh lệnh, hắn đã biết mình và bộ hạ chết chắc rồi, những người tiến vào Liêu Đông sẽ không ai sống sót, vì thế hậu sự đã an bài thỏa đáng. Trương gia đời đời nhận hoàng ân, lấy cái chết báo đáp cũng là điều nên làm, tuy khinh thường Cao Hoài Đức, nhưng không thể không thừa nhận lá gan của tên này, dám lấy tính mạng cả nhà ra đánh cược, người ta đích thực cũng có tư cách lên tiếng. Cao Hoài Đức thấy Trương Đông Nghiêu chấp nhận số mệnh rồi thì mỉm cười, lại nhìn trăng sáng, lẩm bẩm - Nhân sinh giữa thiên địa thật vô vị. Ngay từ đầu Cao Hoài Đức không cho rằng kế hoạch có thể thành công, ngay từ đầu ông ta biết mình không có bản lĩnh hoàn thành nhiệm vụ này, phải loại mãnh tướng như Địch Thanh chấp hành may ra còn có hi vọng. Ông ta không hiểu vì sao mình lại chấp nhận nhiệm vụ không thể hoàn thành này, khả năng là vì lời lẽ lạnh nhật của hoàng đế, hay là vì ánh mắt âm độc của Trần Lâm, khi đó nếu không nhận, có lẽ chẳng thể bước ra khỏi đại điện u ám đó. Chỉ những ai lên đảo Sa Môn mới biết đó là nơi địa ngục nhân gian ra sao, ba cha con lên đó một chuyến, liền thấy sinh mạng mình đã chẳng còn quan trọng nữa. Khi nghe tủi nhục mà gia quyến ở Đông Kinh phải nhận, khi đó phẫn nộ muốn cầm đao giết tới Đông Kinh, rửa nhục cho thê tử cho khuê nữ. Lão tổ mẫu gửi tới một phong thư làm Cao Hoài Đức khóc hết nước mắt. Tất cả đều là do lão tổ mẫu an bài, thân là trung thần, Cao gia phải để người đời thấy mình chịu đựng kiếp nạn gì, nếu đã làm rồi thì làm cho tới cùng, Cao gia muốn tồn tại nghìn năm, cha con mình còn phải hi sinh, nói gì tới danh tiết của thê thiếp. Hoàng đế là người mềm lòng, Cao gia đã chấp nhận nhiệm vụ thì phải làm cho triệt để, để hoàng đế nợ ân tình này, vì thế nhi tức trinh liệt của Cao gia bị biến vào thanh lâu, để người ta trà đạp, khuê nữ đang tuổi xuân phơi phới, giờ như cái xác không biết nói cười... Trước kia Cao Hoài Đức cũng cho rằng Triệu Trinh là hoàng đế nhân từ nhu nhược, nhưng sau lần giáp mặt ở đại điện đó, ông ta biết, trái tim đó có thể cứng hơn sắt đá. Cho dù toàn bộ ân tình trên đời này đặt trước mặt hoàng đế, nhưng hắn không cần, thì nó không giá trị gì, Cao Hoài Đức đau đớn khôn tả, lão tổ mẫu đã có lựa chọn ngu xuẩn tới tột cùng. Trời sáng, mặt trời từ trong sương lạnh mọc lên, đại đội nhân mã đã chui vào một khu rừng đen, bên ngoài có hơn trăm người Nữ Chân xóa dấu vết, rất dễ, chỉ cần kéo thanh trượt qua, nhưng vết chân lẫn lộn sẽ bị xóa mờ, rồi gió tuyết nhanh chóng hoàn thành nốt phần còn lại. - Nơi này là Áp Tử hà, mặc dù nó có mạng lưới sông ngòi dày đặc, nhưng hiện là mùa đông, mặt đất đông cứng, nên rất thích hợp cho kỵ binh đột kích. - Còn hồ Áp Tử lại khác, nó là là hồ lớn, dù đóng băng thì kỵ binh cũng không phóng trên đó được, là nơi chúng ta hành động, còn nếu Da Luật Hồng Cơ rời khu vực hồ nước thì ta cho rằng chúng ta nên bỏ kế hoạch, toàn lực rút lui. Trương Đông Nghiên chỉ bàn đổ trải trên đầu gối nói với ba cha con Cao Hoài Đức Cao Hoài Đức thò ngón tay lạnh cóng chỉ hồ nước - Chuyện này không do chúng ta định đoạt, phải xem hành động của Da Luật Trọng Nguyên ra sao, ông ta phát động tấn công thì chúng ta phải theo, đó là giao hẹn trước. Trương Đông Nghiêu cắn răng - Cao tướng quân chẳng lẽ không biết thương tiếc những bộ tốt ăn gió nằm sương này chút nào à? Cao Kỳ Đức xòe hai bàn tay sưng đỏ lên - Xem hai tay ta đi, ngươi nghĩ ta sung sướng lắm à, nói thật, tính mạng của chúng ta không quan trọng bằng Yến Vân Thập Lục Châu. Trương Đông Nghiêu nản chí - Nói thật, ta thà dẫn quân đột kích U Châu còn hơn là làm cái kế hoạch này, như con chó bị người ta buộc vào sợi dây thừng, đợi khi nào người ta buông tay mới được cắn, mà chủ nhân lại là Tần Quốc vương người Liêu. - Cao tướng quân, ông lấy gì đảm bảo sau khi chuyện thành công thì lão ta sẽ trả Yến Vân Thật Lục Châu cho chúng ta? Cao Hoài Đức cười vui vẻ - Ta không hề tin lấy một lời từ lão già đó nói. Trương Đông Nghiêu phẫn nộ đứng bật dậy rút đao ra - Ông... - Bệ hạ tin. "Phập!" Thanh đao chém vào gốc thông đen bên cạnh, lực đạo mạnh tới mức tuyết rào rào rơi xuống, phủ kín người Trương Đông Nghiêu, thở hồng hồng, hai mắt muốn trợn tới toét ra, cuối cùng chỉ biết ngồi phịch xuống, thất thần nói - Người ta không giữ lời thì sao? - Thì Địch soái, Vân soái, Cao soái, Dương soái sẽ đồng loạt tiến đánh Yến Vân. Trương Đông Nghiêu há mồm lắp bắp mãi không ra lời, cảm thấy không cam lòng - Vậy chúng ta liều mạng làm cái gì? Cao Hoài Đức bảo hai đứa con pha cho hắn cốc trà nóng - Uống cho ấm người, hôm qua ngươi dẫn đầu đi suốt cả đêm ròi, những chuyện phiền lòng đó chúng ta không chơi nổi đâu, cứ nghe lệnh bệ hạ là được, nội tình ta biết cũng không nhiều. Trương Đông Nghiêu uống một hơi hết cốc trà, bọc chăn da cừu, nằm xuống đống lá thông thân binh trải, hôm qua đi gấp đã kiệt sức, không còn sức mà nghĩ mấy chuyện đau đầu kia nữa, Cao Hoài Đức nói có lý, mệnh lệnh là của bệ hạ, mình là thần tử, chấp hành là được. Ngủ mới được một canh giờ thì bị thân binh đánh thức, dùng tuyết lau mặt cho tỉnh táo, tới lều của Cao Hoài Đức, bên trong có ba người. Ở bên bếp lửa là Khắc Lý Bát hùng tráng như núi, dưới ánh lửa bập bùng, những vết xẹo hiện lên vô cùng ghê rợn, đang cắn xé một cái đùi dê, thấy Trương Đông Nghiêu đi vào giơ cái đùi dê huơ huơ mấy cái tiếp tục ăn, ăn tới mỡ chảy dính hết cả vào râu ria, ăn như thế trên đời này không có chuyện gì quan trọng hơn ăn uống vậy. Ngồi đối diện là một huân quý người Liêu, đầu đội một cái mũ da điêu, hai búi tóc dài buông từ bên mai xuống, áo da trên người toàn hoa văn mỹ lệ, trông rất cao nhã. Một đôi dày da dê lộ ra dưới trường bào, mỉm cười nhìn Khắc Lý Bát như nhìn thú cưng, còn đưa cái chân dê của mình cho hắn khuyên ăn thêm. Cao Hoài Đức giới thiệu cho Trương Đông Nghiêu - Đây là thế tử Niết Lỗ Cổ của Tần Quốc vương, hành trình tiếp theo sẽ do thế tử an bài, ngươi là đại tướng thống quân, phải trấn an tốt bệ hạ. Không ngờ là trưởng tử của Da Luật Trọng Nguyên. Niết Lỗ Cổ mỉm cười ưu nhã chắp tay một cái - Trương tướng quân kỳ thực là người quen cũ của ta rồi, khi tướng quân cố thủ Nê Cổ trại thì bản vương làm lâm nha thừa chỉ ở Nam Kinh, đã được nghe không ít sự tích dũng mãnh của tướng quân. Trương Đông Nghiêu là võ tướng đơn thuần không vờ vịt tươi cười được - Có thể lấy quân quyền trong tay ta chỉ có hoàng đế Đại Tống, vương tử muốn mượn sức quân ta thì phải thông tri cho ta, sau đó ta suy nghĩ chấp hành. Nói xong chắp tay với Cao Hoài Đức - Cao tướng quân, ta có thể tự chiến, nhưng hãy để ta cầm quân, đó là yêu cầu cuối cùng, hi vọng ngài đừng làm ta thất vọng. Cao Hoài Đức chậm rãi nói - Tướng quân đã cố chấp như thế, vậy cứ theo đó mà làm. HẾT! Hồi 1-865 < Xem thêm truyện hay, đặc sắc khác
Ngày 9 tháng 1 năm 2014 trong khi vẫn tiếp tục mỗi ngày đăng Đường Chuyên, tác phẩm giúp mình nhất bộ phong thần, Kiết Dữ 2 gây chấn động khi tung ra tác phẩm tiếp theo Trí Tuệ Đại Tống, trở thành một trong số rất ít tác giả có thể cùng lúc cho đăng hai tác phẩm mà vẫn giữ được chất lượng. Công bằng mà nói ở những chương đầu vì muốn thoát khỏi cái bóng lớn của Đường Chuyên, tác giả viết có phần viết hơi lộn xộn mất phương hướng, vẫn bị ảnh hưởng bởi Đường Chuyên, rõ ràng nhất là liên tục nhầm tên nhân vật chính của hai truyện, nhưng phải nói cuối cùng tác giả thành công khi thể hiện được sự khác biệt của Trí Tuệ Đại Tống với tác phẩm thành danh của mình. Từ khi truyện phát hành liên tục thống trị bxh thể loại lịch sử quân sự của qidian, với nửa năm đã leo lên top 5 những truyện lịch sử quân sự đọc nhiều nhất trước nay, xếp ngay sau Đường Chuyên. Cả đêm hôm qua Vân Tranh không ngủ, không phải y không buồn ngủ, buồn ngủ tới díp mắt luôn, nhưng mà nghĩ tới 13 đứa học sinh trong lớp thí điểm là ngủ không nổi. Có trời mới biết vì sao mình lại nhận lời hiệu trường, học sinh bình thường chẳng dạy, đi dạy đám thiếu gia tiểu thư bất trị đó. Lương Vi Vi, thầy biết cha em là lập trình viên cao cấp, nhưng em có cần thêm mật mã vào file gửi tới không? Còn nói với giáo chìa khóa chính là đáp án của bài tập, có chìa khóa ích mẹ gì chứ, màn hình toàn 0 với 1 thì chấm điểm ra sao? Muốn dằn mặt giáo viên cũng đừng chơi thế, nhớ lại mình năm xưa Vân Tranh thật đơn thuần, chỉ để túi nước đá trên cửa để cô giáo đi vào ướt hết dính vào người lộ áo lót bên trong mà thôi, đâu có ác như bọn này. Vân Tranh thề, mình hồi xưa có quá đáng đến mấy cũng không dùng tiếng Anh viết luận văn như cái thằng Hà Bằng Trình. Ôi, tiếng Anh học thời đại học tới giờ có mấy cơ hội dùng tới nữa đâu, mình học khoa văn mà, lại còn cái thằng Hạ Kiên Cường, sao nó vẽ con rùa vào bài tập thế kia, lại là rùa nằm ngửa, nó có ý gì chứ? Xử lý xong xuôi công việc, Vân Tranh thấy không cần phải ngủ nữa, nhìn cái đồng hồ báo thức để đầu giường, đã 6h 58, chỉ còn chuyên môn đợi nó reo nữa là bắt đầu một ngày mới. Vân Tranh rất tự hào đồng hồ báo thức của mình luôn reo vào lúc 7 giờ. Chuyện này vốn chẳng có gì mà tự hào, nhưng mà thời gian qua có mỗi cái đồng hồ này vẫn reo đúng giờ, còn chuyện khác chẳng cái nào làm y vừa lòng. Lúc đánh răng nhìn bản thân trong gương thấy cuộc đời tươi đẹp lên, mái tóc cắt bồng bềnh lãng tử này, khuôn mặt khá điển trai này, khi cười có hai má lúm đồng tiền mê chết người này, lại còn hai cái răng cửa hai to chút giống răng thỏ, không xấu mà càng thêm có duyên, 27 tuổi đầu rồi còn sống trong KTX trường, người khác nhìn vào có thể cho rằng thật thảm hại, nhưng Vân Tranh thấy kiêu hãnh, vì y sống đàng hoàng. Có tiếng sấm nổ đinh tai phát ra ngay trên đầu, làm tóc tai Vân Tranh dựng cả lên, mới sáng ngày ra đã sấm mới sét, thế này xem chừng sắp mưa to, không rảnh mà YY nữa, vội đội cặp lên đầu chạy như điên tới trường, không xa, áo mưa làm gì. Cái tường cao nửa người nhảy một phát là qua, hàng rào cao tới ngực vịn tay một cái là ở dưới chân rồi, còn đang đắc ý vì thân thủ bất phàm của mình thì một trận gió ập tới, mang theo cát bụi ném thẳng vào mặt. Nghe thấy tiếng xào xạo, ba máu sáu cơn bốc lên, tên bại não nào lại đi quét đất vào lúc gió máy thế này? Chớp đôi mắt lèm nhèm nhìn ra cái thằng ngốc kia. Thấy là nó, Vân Tranh tức tới mấy cũng phải nuốt vào bụng, người khác quét dọn vì giữ vệ sinh, nó thì làm vì đồng mỗi tháng, còn là làm hộ mẹ. Nó tên là Hạ Kiên Cường, một đứa trẻ ngoan, đẹp trai tới mức quá thể đáng, luôn được mấy cô nhóc cả lớp khác xúm quanh, ừ thì nó là học sinh có vấn đề bị tống vào lớp thí điểm kia, nhưng so với hoàn cảnh của nó thì có thể coi là đứa học sinh ngoan rồi, chỉ là đứa bé này rất ít khi nói cười. Nhìn quanh không thấy mẹ nó đâu, mẹ nó sinh ra nó khi tuổi còn khá trẻ, nên năm nay nó 12, mẹ nó cũng chỉ 30, thiếu phụ 30 như trái mật đào chín mọng, rất ư là hấp dẫn, nhìn chỉ muốn cắn một cái. – Thầy khỏi tìm, mẹ em đi rồi. Giọng Hạ Kiên Cường vang lên bên cạnh Vân Tranh như u hồn Bị học sinh phát hiện ra tâm tư thiếu lành mạnh, Vân Tranh hơi ngượng tí xíu, nhưng nghe ra trong lời nói tựa bình thường của nó có hàm nghĩa khác, hỏi – Đi đâu? – Ai biết, đi luôn rồi, không về nữa, chỉ để lại cho em năm mươi đồng. Giọng nó vẫn đều đều, nhưng có phần khàn khàn Vừa nói tới đó, ông trời như để tăng thêm phần kịch tính, sấm chớp rền vang, không biết từ lúc nào mà mây đen từ bốn phương tám hướng kéo tới, vần vũ trên trời không khác gì ngày tận thế, rồi mưa đổ xuống bất ngờ như người ta vốc nước ném vào mặt, Vân Tranh vội tìm chỗ trú mưa, chạy được vài bước mới nhận ra Hạ Kiên Cường vẫn đứng nguyên tại chỗ, quay đầu thấy nó vứt chổi đang giang rộng hai tay ra như đón nhận hết mưa gió. Bấy giờ Vân Tranh mới nhận ra, mẹ nó đi thật rồi, vứt bỏ cả đứa con ruột của mình lại, thằng bé này muôn thông qua sự kiên cường giả tạo đó tỏ vẻ mình có thể chấp nhận mọi thống khổ trên đời. Vân Tranh hét lên – Kiên Cường theo thầy, dầm mưa sẽ cảm lạnh đấy. Thằng bé không đáp, vẫn làm cái vẻ dửng dưng bất chấp, mới 12, 13 tuổi đầu, cho dù đã trải qua chuyện gì thì nó cũng chưa hiểu được rằng cuộc đời còn có thể tàn khốc hơn nhiều, Vân Tranh không nhiều lời, chạy tới kẹp nó vào nách, kệ cho Hạ Kiên Cường quẫy đạp la hét đòi thả nó ra, thấy phía trước có một cái cửa, liền đẩy ra bước thẳng vào. – Nhóc con, nghe đây bây giờ mà ốm ra đó là phiền phức to, đến lúc nằm rên hừ hừ trên giường không tự lo liệu được cho bản thân thì tha hồ mà hối hận. Vân Tranh vuốt nước mưa trên mặt, tay vẫn kẹp chặt người Hạ Kiên Cường – Tưởng mình đã thảm lắm chắc, thầy đây còn thảm hơn em nhiều, không phải cuối cùng vẫn tốt nghiệp đại học, thành giáo viên, sống đàng hoàng đấy sao. – Thầy Vân, cả mẹ đẻ em cũng vứt bỏ em rồi, thầy quan tâm làm cái gì? Thả em ra Hạ Kiên Cường cắn răng hét lên, cái giọng đó thê lương tủi thân nhiều hơn tức giận Đang lúc kích động thế này khuyên nhủ không ăn thua, Vân Tranh kệ nó, giờ mới nhận ra căn phòng này tối om, thò tay ra không nhìn thấy ngón, đưa tay lần mò chỗ bật điện không thấy, sực nhớ, mà sân trường từ khi nào có cánh cửa như thế này chứ? Tìm không thấy công tắc, Vân Tranh lấy bật lửa ra, kì lạ, ngọn lửa bé tẹo, không đủ soi sáng dưới chân, dù y điều chỉnh mức ga thế nào cũng chỉ có đốm lửa tí xíu như vậy thôi. Hạ Kiên Cường chống cự một lúc không ăn thua đã từ bỏ rồi, im thin thít, thế nhưng cũng không làm Vân Tranh yên tâm hơn, có cảm giác rất không lành, y đưa tay quơ xung quanh một hồi, may quá, tường đây rồi, cứ men theo nó là thế nào cũng thấy lối ra, người có chỗ dựa, lòng cũng vững vàng hơn. Đi gần nửa tiếng rồi, đáng lẽ là phải thừa sức ra khỏi phòng mới đúng, làm sao vẫn đi mãi thế này, căn phòng này là sao? Hay đám học sinh trời đánh kia giở trò gì đó? – Thầy, sao cứ đi mãi thế? Hạ Kiên Cường cũng nhận ra chuyện lạ, dù trong lòng nó ngổn ngang rối bời, vẫn không kháng lại được sự tò mò – Thả em xuống đi. – Không có gì đâu, chắc mấy đứa bạn học của em bày trò đấy. Vân Tranh buông Hạ Kiên Cường ra, song vẫn nắm tay nó, trả lời trấn an, nhưng lòng cũng biết dù học sinh của mình thần thông quảng đại tới mấy cũng không tạo ra được căn phòng thế này, rốt cuộc là chuyện gì? Bóng tối luôn làm người ta dễ sinh cảm giác yếu đuối lo sợ, gọi to mấy tiếng cũng không ai đáp, chỉ còn cách tiếp tục bước đi. May quá, cửa đây rồi, Vân Tranh thở phào, xoay nắm đấm bước ra, ánh nắng cường liệt làm đôi mắt ở trong bóng đã lâu không chịu nổi, vội nhắm mắt quay đầu đi, đợi một lúc mới mở mắt ra, thấy trước mắt là vầng mặt trời như lòng đỏ trứng gà, tỏa ánh nắng chói chang. Vân Tranh ngỡ ngàng, mưa không thể tạnh nhanh như thế được, quay cái cổ cứng đờ nhìn quanh, trước mắt là từng mảng rừng trúc xanh ngăn ngắt, lòng chết lặng, đâu rồi, cái cửa kia đâu rồi? Đang kinh hoàng chợt thấy cái gì đó mềm mềm ướt ướt liếm chân mình, Vân Tranh giật nảy mình cúi đầu nhìn xuống, không biết đâu ra một con gấu mèo to bằng con chó con đang say sưa liếm chân mình, không, không, không phải chân mình, làm sao nó lại nhỏ xíu như chân trẻ con thế kia. Bên cạnh con gấu mèo có một đứa bé trai chừng ba tuổi, “mặc” bộ quần áo to quá khổ, mở to đôi mắt trẻ con vô tri của nó, hỏi – Anh là ai, thầy Vân đâu? Làm sao? Làm sao? Chuyện gì xảy ra với mình thế này, đây là đâu? Vân Tranh đầu óc quay cuồng, cảnh vật cỏ cây xanh tươi này không phải vùng biên thùy tây bắc nơi y sống. ... Mời các bạn đón đọc Trí Tuệ Đại Tống của tác giả Kiết Dữ 2.
Nếu bạn đã từng đọc Đường Chuyên thì nhất định không thể bỏ qua bộ truyện này. Tuy không vượt qua cái bóng của Đường Chuyên nhưng truyện vẫn đạt top 5 thể loại lịch sử quân sự trên qidianHành văn tinh tế, có sự thông hiểu sâu sắc về lịch sử, nhân vật được phác họa một cách tỉ mỉ, tất cả những điều này đã tạo một phong cách Kiết Dữ các bạn đón đọc truyện.
trí tuệ đại tống