🦝 Người Anh Nhìn Là Em

Các kiểu hộ tống người say về nhà khiến hội qua đường 'rớt tim'. Anh em bốn bể là nhà, nên vỉa hè cũng được xem là giường luôn. Uống một chút thì vui, uống nhiều quá nằm giữa đường thì nó lại "ố dề". "A lô vợ ơi, đến chở anh về với". Khi "thần cồn" giúp các Gọi anh là đĩa phim bị xước Vì lần nào nhìn anh là em đứng hình 🥰 Theo dõi @tuilayii @duyenn.hiip nữa nha mọi người. Cre : Tuilayiyi #xinhdep #gaidep #sinhvien #cap3 #gaixinh #yeuthuong #yeu #hotgirl. 2w. Chân Bảo là bông hoa xinh đẹp của một ngôi làng nhỏ tại vùng núi sông hẻo lánh. Bỗng một ngày, có người tên Phó Minh Thời mặc âu phục xuất hiện tự xưng là vị hôn phu từ bé của cô. Thế là Chân Bảo lơ mơ đi cùng anh đến thành phố lớn, rồi chợt phát hiện ra rằng vị hôn phu eo nhỏ chân dài này lại Vô cùng có tiền! Bê-tô cũng yêu ghét rõ ràng. Với con người, Bê-tô có cách nhìn riêng. Chú bảo loài chó đều có cách nhìn con người rất tinh. Với lão Hiếng, ban đầu Bê-tô cũng đánh giá bằng mắt. Thế nhưng, nếu bằng mắt thì lão Hiếng cũng chỉ là một người như mọi người. Khó có thể nói ai là nạn nhân, ai là thủ phạm." "Họ biết thừa việc đó [sang Anh sẽ làm việc ở các trại cần sa], sẽ sống thế nào, sống ở đâu Danh sách chương truyện Người Anh Nhìn Là Em. Chương 1 - THANH PHONG - Trong suốt ôn hòa. Chương 2 - Hoa triều sống động. Chương 3 - Uyển như thanh dương. Chương 4 - Cao lãnh chi hoa. Chương 5 - Độc lập đầu cành. Chương 6 - Nhiều nhất ba chén. Chương 7 - Nụ hôn màn ảnh đầu tiên Như là vẽ người từ cách nhìn từ trên xuống, nhìn xiên, từ dưới lên. :) Anh Biệt có thể giúp em thêm về phần vẽ theo không gian được không ạ? Như là vẽ người từ cách nhìn từ trên xuống, nhìn xiên, từ dưới lên. Đời người là kiếp lãng Am du, anh chẳng may làm lữ Am khách. Đi với nhau cả 1 hành Am trình giờ có xa chẳng nỡ Am trách. Em ước là Dm đời của em bình yên. Chẳng Dm buồn phiền như người ta. Mà Dm giờ ra đây mà xem có Dm người đang lên kiệu hoa. Và rồi sẽ Am tốt nhưng mà Đó là những con người bình dị, năm tháng nào cũng có, cũng giống như anh và em của hôm nay. - Trong thời bình, họ hiền lành và chăm chỉ trong công việc lao động để xây dựng đất nước, đưa đất nước đi lên sánh ngang với bè bạn quốc tế còn trong thời loạn, " khi có Y1l2. Cùng đọc truyện Người Anh Nhìn Là Em của tác giả Tống Cửu Cận tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại dài 80 chương 76 chính văn + 4 phiên ngoạiTên Hán Việt Ánh mắt chiếu tới chỗ là ngươiNội dung Đô thị tình duyên, giới giải trí, ngọt vănNhân vật chính Thẩm Ương, Khương Trân │nhân vật phụ │Editor Tiệm cơm trong hẻmVăn ánTrong vở kịch “Trường sinh duyên”, mọi người đều đổ dồn ánh mắt về nó khi nghe tin ảnh đế Thâm Ương sẽ cùng nữ nghệ sĩ Khương Trân hợp người đều thầm nói cô gái này thật may mắn, mới nổi thôi nhưng mà có thể tham gia một bộ kịch lớn, chưa nói ảnh đế còn là bạn diễn, thế thì chỉ cần đóng xong bộ này, độ nổi tiếng của cô sẽ dâng cao ngay lập vì thế mà bắt đầu có các loại tin tức thật giả tung ra, nào là hai người đang yêu đương, hẹn hò, nào là nữ diễn viên có hậu đài, có kim chủ....Một ngày nọ, may mắn bắt gặp nữ chính trong các câu chuyện đầu đề gần đây, phóng viên chớp thời cơ hỏi một câu mạnh bạo nhấtPhóng viên "Khương Trân, bây giờ fan hâm mộ hô hào nhiệt liệt như vậy, cô cùng Thẩm ảnh đế có khả năng trở thành sự thật hay không?"Khương Trân mỉm cười "Tôi cùng Thẩm lão sư chỉ là bạn bè".Sau khi Khương Trân vào xe bảo mẫu, vừa mới bước vào đã bị tay của người nào đó kéo vào trong lòng ngực, bờ môi ấm áp của anh lưu luyến trên vành tai mẫn cảm của cô “Có bạn bè nào sẽ đối với em như vậy sao? Hả?”* Mỹ mạo tiểu hoa đán x Lạnh nhạt nội liễm Ảnh đế. Cuối tháng mười, diễn viên chính của 《 Trường sinh duyên 》 chính thức tiến vào đoàn phim, vì trên tay của Trương Tịnh Tịnh còn có chút việc chưa hoàn thành xong, cho nên không thể cùng Khương Trương tiến tổ, nhưng trước khi tiến đoàn làm phim, chị nói với cô ấy một số chuyện cần chú sớm hôm sau, lúc Khương Trân đến phim trường Tống Đàm đang chỉ huy các nhân viên công tác dựng phim trường, thấy cô đến liền chào hỏi.“Tiểu Khương đến rồi à?”Khương Trân trả lời “ Buổi sáng tốt lành Tống đạo.”Tống Đàm “Sớm, em đi cùng các diễn viên trong đoàn phim làm quen trước một chút đi.”“Được ạ.”Khương Trân lần đầu tiên đến phim trường, Trần Bối Bối đi đậu xe vẫn chưa về, cô tìm một vòng cũng không tìm được phòng nghỉ, ngay lúc cô đang cân nhắc nên tìm một nhân viên công tác hỏi thử xem, sau lưng bỗng nhiên truyền đến một giọng nói có chút quen thuộc.“Khương Trân.”Cô xoay người lại thấy là một cô gái thân hình mảnh mai, nhìn có chút quen mắt, nghĩ kỹ lại cô liền nhớ ra, là nữ hai của bộ phim, Chử Thấm Hi.“Vừa rồi nhìn bóng lưng chị đã cảm giấy có chút giống, thì ra đúng là em.” Chử Thấm Hi đi mấy bước liền đến trước mặt Khương Trân, mặt vui mừng Trân nghĩ đến lời hôm qua Trương Tịnh Tịnh nói với cô, bảo cô sau khi tiến vào đoàn phim không nên quá lãnh đạm, nên có quan hệ tốt với các diễn viên bên trong đoàn phim, thế là cô mỉm cười gật đầu với cô ấy.“Em thật xinh đẹp, cười lên càng đẹp.” Chử Thấm Hi lúc nói chuyện, miệng nhếch lên, hai lúm đồng tiền hai bên gò má như ẩn như hiên, nghĩ đến bộ dáng nhìn xung quanh của cô, Chử Thẩm Hi lại hỏi “Đúng rồi, vừa nãy em đang gì thế?”“Em đang tìm phòng nghỉ?”“Muốn đi phòng nghỉ à, vừa vặn chị cũng muốn đi phòng nghỉ, đi cùng nhau đi.” Chử Thấm Hi chủ động mời Trân vốn là đau đầu vì chuyện này, tự nhiên là cầu còn không được, sau khi đến phòng nghỉ, cô lấy điện thoại ra phát Wechat cho Trần Bối gian của phòng nghỉ rất lớn, trên ghế sa lon ngồi mấy người trẻ tuổi, đều là những diễn viên sau này sẽ hợp tác, một cô gái cột tóc đuôi ngựa vẫy vẫy tay với các cô “Các chị đến rồi à, mau tới đây ngồi.”Chử Thấm Hi tựa như quen thuộc kéo Khương Trân đi tới, tất cả mọi người đề là người trẻ tuổi, tụ tập chung một chỗ tự nhiên là không thiếu chủ đề để nói, hơn nữa sau này mọi người còn phải ở chung với nhau bốn tháng, mọi người đông kéo tây đàm, rất nhanh liền quen thuộc nhau, mọi người nói chuyện khí thế ngất trời, ngược lại Khương Trân bên cạnh lại yên tĩnh rất nhiều, cô rất hiếm khi bàn luận, chỉ yên tĩnh nghe bọn họ nói chuyện trên trời dưới đất.“Ài, Thẫm lão sư và Bạch lão sư còn chưa tới sao?” Trần Mẫn tò mò hỏi một cậu.“Bạch lão sư đến rồi, vừa nãy tôi còn nhìn thấy anh ấy, Thẩm lão sư ngược lại không có nhìn thấy.”“Thẩm lão sư sao, nghe nói bây giờ anh ấy còn đang ở nơi khác, đại khái là sẽ đến muộn một chút.”“À thì ra là vậy.”…Giữa trưa ăn cơm xong, nhân viên công tác đến thông báo, để các diễn viên sổ ghi chép và bút viết đến phòng hội nghị họp, sau khi tiến vào phòng họp, Khương Trân liếc mắt một cái liền nhìn thấy Thẩm Ương ngồi bên cạnh đạo diễn.“Đều đến rồi, tự mình tìm chỗ ngồi xuống đi.” Tống Đàm nói với bọn họ, lại nói với Khương Trân các cô “Tiểu Khương, Tiểu Chử, các cô đến ngồi bên này.”Ngồi bên cạnh Thẩm Ương còn có một người đàn ông trẻ tuổi, là thần tượng hiện nay được mọi người yêu thích nhất – Bạch Dụ Chi, nam hai trong phim, giữa bọn họ vừa vặn còn trống hai vị trí, như là cố ý chừa cho các cô vậy, Chử Thẩm Hi đi qua, ngồi xuống bên bên Bạch Dụ Chi, thuận tiện giúp cô kéo ghế, “Tiểu Trân, mau tới ngồi.”Khương Trân thấy tất cả mọi người đều ngồi xuống, cũng nhau chóng cầm kịch bản đi qua ngồi xuống, Thẩm Ương nghiêng đầu nhìn cô một cái, khẽ cười, Khương Trân nhanh chóng gật đầu đáp lại.“Tốt, mọi người đều đến đông đủ rồi chứ, nếu đến đông đủ rồi thì chúng ta bắt đầu họp, có lẽ trước khi mọi người tiến vào đoàn phim, nên hiểu rõ thì đều hiểu rồi, nhưng vì để cho mọi người hiểu rõ hơn, chúng tôi phổ cập cho mọi người một số kiến thức liên quan, mọi người lấy giấy bút ghi chép nhé.”Buổi họp phổ cập này kéo dài từ giữa trưa kéo dài đến gần chạng vạng tối, trước khi cuộc họp kết thúc, đạo diễn Tống tuyên bố bắt đầu từ ngày mai chính thức khai máy, Tống đạo thông báo đoàn phim thông nhất tối hôm nay sẽ liên hoan, bữa tiệc được đặt ở nhà hàng Hoàng Điếm cách đó không xa, cuộc họp vừa kết thúc mọi người trực tiếp đi đến địa điểm của bữa khi nhân viên phục vụ bưng đồ ăn lên, bữa này mới chính thức bắt người diễn viên chính bọn họ cùng tổ đạo diễn ngồi chung một bàn, Tống Đàm giơ chén rượu với với Thẩm Ương bên cạnh nói “Bắt đầu từ bữa cơm ngày hôm nay, bốn tháng này chúng ta chiếu cố nhau nhiều hơn.”“Tống đạo nói gì vậy, là em hy vọng được Tống đạo mọi người chiều cố nhiều hơn mới đúng.” Thẩm Ương giơ ly rượu lên nói, ngữ khí không kiêu ngạo không tự ti, không nhanh không chậm, làm người khác dễ Ương ở trong giới là có tiếng điệu thấp khiêm tốn, hiển hiển lời anh nói làm Tống Đàm có chút hưởng thụ, lập vui vẻ ra mặt, tâm tình vui sướng, ông cùng với Thẩm Ương cụng vài chén, “Uống rượu, uống rượy.”Mọi người tựa hồ cũng hết sức thích ứng trường hợp giống như vậy, đối với bọn họ mà nói cũng giống như chuyện thường ngày, sau khi không khí được điều hòa, xa cách cùng lạnh nhạt lúc đầu cũng ở bên trong những cái cạn ly tan thành mây phân nữa tuần rượu, đại đa số diễn viền ở đây đều đã say không sai biệt lắm, một diễn viên nam cùng bàn có lẽ là say đến hồ đồ rồi, anh ta đột nhiên nâng chén rượu lên với Khương Trân, hai mắt mê ly, nói chuyện mơ hồ không rõ, “Khương tiểu thư, tôi… chúng ta có thể uống cùng nhau một chén sao?”Mọi người ở đây đều nhìn về phía bọn họ, Thẩm Ương cũng không ngoại cầm chén rượu của Khương Trân khẩn trương một chút, ngay lúc Chử Thấm Hi đều nhịn không được nữa định uống thay cô, cô đột nhiên nâng chén rượu lên, lễ phép nhìn người nọ trả lời “Đương nhiên có thể.” Nói xong cô ngửa đầu đem chén rượu trong tay uống sạch sẽ, một giọt không người đều bị Khương Trân làm cho giật mình, không nghĩ tới cô thế mà phóng khoáng như vậy, ngay cả Thẩm Ương cũng có chút nhíu mày, thấy thế, Tống Đàm vỗ đùi một cái, cười ha ha ha, “Lúc đầu tôi còn tưởng rằng Tiểu Khương không biết uống rượu đâu, xem ra tựu lượng còn không kém, bất quá con gái vẫn nên ít uống rượu một chút, bọn tiểu thúi các cậu, đừng có mãi mời rượu các diễn viễn nữ trong đoàn làm phim của chúng ta, khi dễ người ta là con gái, đàn ông uống cùng đàn ông, đây mới là bản lãnh.”Dáng dấp của Khương Trân rất xinh đẹp, trên khuôn mặt lộ ra một tia lạnh nhạt, chí chất nhẹ nhàng phiêu dật, vừa tiến vào đoàn làm phim liền có mấy diễn viên nam để ý cô, nhưng hình như là cô không thích nói chuyện, nhìn cũng không dễ tiếp cận, nhưng lúc này có người mở đầu, liền nghĩ mượn cơ hội này đi lên kính rượu, thuận tiện lôi kéo cô làm quen, nhưng bây giờ Tống Đàm nói như vậy, lập tức dập tắt ý nghĩ muốn mời rượu của những nam diễn viên kia, dù sao thì làm gì có ai nguyện ý tự nhận mình là không có bản lãnh?Sau khi Khương Trân ngồi xuống, Chử Thẩm Hi lập tức nhích lại gần, “A Trân, nhìn không ra, em thế mà cũng biết uống rượu, lợi hại như vậy?”Khương Trân giơ ra ba ngón tay với cô, nhỏ giọng nói “Kỳ thật cũng không có lợi hại, nhiều nhất ba chén.”Lúc này Chử Thẩm Hi mới phát hiện chén rượu vữa nãy vào bụng cô, mặt cô giờ phút nãy có chút phiếm hồng, xem ra cô nói ba chén thật sự không phải nói đùa, “Vậy đừng uống, vừa rồi đạo diễn Tống nói đã nói như vậy, chắc chắn sẽ không có ai lại tới mời rượu.”Kỳ thật trước kia Khương Trân hoàn toàn không biết uống rượu, nhưng Trương Tịnh Tịnh nói, nữ diễn viên trong ngành giải trí tuyệt đối không thể không biết uống rượu, có lúc học cách uống rượu cũng là cách tự bảo vệ mình, cho nên chuyện thứ thất mà Trương Tịnh Tịnh dạy cô chính là uống rượu, nếm đủ loại rượu, đoạn thời gian kia uống đến đầu choáng váng, nôn đến chết đi sống lại, tóm lại một tới hai đi, tốt xấu gì cũng có thể uống ba chén rượu kia, Khương Trân có cảm giác đầu lưỡi ẩn ẩn cay độc, cô vô thức nghĩ uống nước để giải tỏa một chút, nhưng vào lúc này, một chén nước đưa đến trước mặt cô, tay cầm chén nước trắng nõn thon dài, là Thẩm Ương thấy cô sững sỡ không nhận chén nước, vì vậy nói với cô, “Uống nước sẽ dễ chịu hơn một chút.”Khương Trân đột nhiên lấy lại tin thần, vội vàng nhận chén nước từ trong tay anh, “Cảm ơn.”Thẩm Ương liếc cô một cái, ôn hòa nói “Không cần khách khí.”Bên trên bữa tiệc chén giao nhau, tất cả mọi người trò chuyện với nhau, khúc nhạc dạo ngắn bên này cũng không có ai chú ý tới, Khương Trân cầm chén nước uống mấy ngụm, thẳng đến khi cảm giác cay độc ở đầu lưỡi dần dần biến mất, lúc này cô mới buông chén nướng tiệc này kéo dài hơn hai, các diễn viên trong đoàn phim đều say không sai biệt, nhất là đạo diễn bọn họ, bước chân loạng choạng, chỉ có duy nhất Thẩm Ương không chỉ có sắc mặt không thay đổi mà bước chân còn vững vàng đưa đạo diễn bọn họ lên Bối Bối buông ra tay đỡ Khương Trân, nói “Chị Trân, chị ở chỗ này chờ em một chút, em đi lái xe tới đây.”“Được.”Khương Trân đứng ở cửa khách sạn, vừa rồi lúc ở trong phòng, mùi rượu và thuốc lá dày đặc, hỗn hợp với nhau xông người khác hoa mắt chống mặt, lúc này gió ban đêm mang theo hơi lạnh thổi qua, làm đầu óc cô thanh tỉnh không Ương đưa xong đạo diễn bọn họ, quay người liền nhìn thấy Khương Trân đứng cách đó không xa, cô đứng ở đầu gió, ánh sáng của cửa khách sạn chiếu vào trên sống lưng cô, gầy gò, đứng thẳng lưng, nhưng lại không nói ra được cô nghĩ nghĩ, đi về phía cô, Khương Trân nghe tiếng bước chân, nhìn lại.“Thẩm lão sư.”Cô xưng hô làm cho Thẩm Ương ngơ ngác một chút, Khương Trân vội vàng giải thích “Em nghe tất cả mọi người đều gọi anh là Thẩm lão sư…”“Em kêu Thẩm sư huynh cũng không có việc gì.”“Vẫn là kêu giống mọi người đi, có thể chứ?”Thẩm Ương lườn cô một cái, lúc cô cẩn thận hỏi từng li từng tí có mấy phần đáng yêu, khóe miệng anh nhẹ nhàng giương lên.“Đương nhiên có thể.”Nghiêm Lộc lái xe tới, hạ cửa sổ xuống, “Thẩm ca, chúng ta cần phải đi, bằng không thì không kịp chuyến bay.”Khương Trân nghi hoặc nhìn về phía anh.“Ngày mai có một cái hoạt động ở Sùng Thành, vừa vặn ngày mai anh cũng không có cảnh quay, đạo diễn liền thả cho anh đi.”Khương Trân hiểu rõ gật đầu, vừa lúc Trần Bối Bối cũng lái xe đến.“Vậy các anh mau đi đi, đừng để trễ chuyến bay, em đi trước, Thẩm lão sư, Nghiêm tiên sinh, gặp lại.”Tác giả có lời muốn nói Tống Đàm đại khái là do ta viết nhất khéo hiểu lòng người đạo diễn rồi! Chu Tiểu Bắc, Hàn Thuật, Jade, Nguyễn Tú Uyên, Nhã Nam, Tân Di Ổ, Tạ Cát Niên, Trịnh Thanh Hà, Vu VũĐược sự đồng ý của bạn Jade, Hội đăng lại bài viết cảm nhận của bạn ấy về tác phẩm “Cho anh nhìn về em” – Tân Di Ổ, Trịnh Thanh Hà và Nguyễn Tú Uyên dịch, Nhã Nam phát đang xem Người anh nhìn chính là em reviewTrên đời này có hai thứ không thể nắm giữ, một là chuyện cũ, một là mưa hoa lẽ tôi nằm trong nhóm những người hơi sợ văn của Tân Di Ổ. Mặc dù không phải tôi chê điều gì ở truyện của chị, nhưng mới đọc xong hai bộ thôi mà cứ mãi có cảm giác không trọn vẹn. Nói chung, Tân Di Ổ là cây viết truyện rất có nội dung, mà nội dung thì rất “nặng”, làm một đứa tâm tính thiếu nữ còn ít nhiều tràn trề như tôi ngại tiếp xúc. Sợ mình cáng không nổi sức nặng của câu tôi, Tân Di Ổ được xếp vào cùng nhóm với Đồng Hoa. Tôi cho rằng phong cách của hai người từa tựa nhau, cả về cách viết lẫn giọng văn. Nếu nói cụ thể hơn một chút, thì Đồng Hoa viết “tự nhiên” hơn, câu chữ bình thản mềm mại, lạnh tựa nước; còn Tân Di Ổ viết cũng lạnh, nhưng lạnh giá như băng tuyết mùa đông. Những cuộc đời trong văn của Tân Di Ổ hợp thành một xã hội thu nhỏ, nơi mà mọi cái xấu, mọi sự thực, mọi lựa chọn nghiệt ngã trong cuộc sống đều bị bóc trần trước mắt người đọc. Nhiều lúc cũng thấy đau lòng lắm, nhưng nếu đem cảnh đời thực ra so sánh với câu chữ của chị, chắc cũng không lệch mấy phần.“Cho anh nhìn về em” là tiểu thuyết ngôn tình hiện đại dài nhất mà tôi đọc trước giờ. Ban đầu nhìn hai quyển sách vừa nặng vừa dày này, thú thực là tôi hơi hoa mắt, thậm chí với 10 chương đầu tiên, tôi cũng phải thầm kêu than, thắc mắc sao mà văn phong của Tân Di Ổ trong truyện này lê thê quá vậy? Câu từ dài dòng, mạch văn chậm rãi hơn nhiều so với quyển “Anh có thích nước Mỹ không?”, cái còn giống có chăng chỉ là nét lạnh lùng khó lẫn với ai của giọng kể. Có lẽ muốn đọc truyện này cần có chút kiên nhẫn, bởi vì trong hơn 70 chương sau tốc độ hành văn vẫn không có gì thay đổi T__T.Thứ làm tôi thấy có chút thú vị ở những chương đầu, để rồi quyết định đọc tiếp, là tình cảm giữa Hàn Thuật với Chu Tiểu Bắc không phải nữ chính. Phải nói rằng tôi không thích tính cách Hàn Thuật thuở thiếu niên, cũng không thích biểu hiện của anh quãng thời gian sau này; nhưng Hàn Thuật khi còn qua lại với Chu Tiểu Bắc thật sự là một người đàn ông đạt đủ tiêu chuẩn làm chồng D, dù có đôi lúc người đọc sẽ thấy anh ta sao mà kỹ tính quá thể. Thật ra với mẫu người xuề xòa như Tiểu Bắc, kiểu người thế này vô tình rất phù hợp. Thêm nữa là quan điểm sống của Hàn Thuật khá giống tôi “Cho dù có yêu công việc đến đâu thì việc hưởng thụ cuộc sống vẫn phải đặt lên hàng đầu.” Nghĩa là “Sẽ nỗ lực nhưng không bao giờ hy sinh niềm vui của mình để phấn đấu.” Thật tình không nghĩ câu chuyện sau này lại hoàn toàn nói về Tạ Cát Niên, dù đến trang cuối cùng của truyện, tôi vẫn thấy Hàn Thuật hợp với Tiểu Bắc thêm Top 10 Cửa Hàng Mỹ Phẩm Gần Đây, BeautygardenTuổi thơ của Tạ Cát Niên có đôi chỗ khá giống với tuổi thơ của La Kì Kì trong “Thời niên thiếu không thể quay trở lại”. Nhưng, khác với Kì Kì, cuộc sống của Cát Niên là cuộc sống của một con bướm tiến hóa ngược dòng thời gian, bị chính cha mẹ buộc phải thu dần cánh lại, sau cùng nhốt mình trở vào kén, mãi mãi khép chặt cánh cửa lòng. Nếu thế giới của Kì Kì tựa buổi bình minh kì ảo đủ mọi sắc màu, khi mà ánh sáng của ngày mới dần kéo Kì Kì thoát khỏi đêm đen; thì thế giới của Cát Niên là buổi hoàng hôn, là khi ngày sắp tàn, khi bóng đêm chực chờ phủ ngập cuộc đời cô. Đối với Cát Niên, tia sáng đẹp đẽ nhất giữa bóng đêm đó trước sau chỉ có mình Vu Vũ. “Tiểu hòa thượng của cô, anh là mưa trên núi Vu…”Thẳng thừng mà nói ban đầu tôi cũng không ấn tượng lắm với Vu Vũ, cho rằng tình cảm của Vu Vũ không rõ ràng. Sau cùng mới vỡ lẽ, hóa ra chỉ là vì cuộc đời bạc với Vu Vũ quá. Chẳng lẽ khi sinh ra đã là con của kẻ giết người, thì dù có giãy giụa thế nào cũng không thoát ra khỏi những đường chỉ tay số mệnh hay sao?Vu Vũ với Cát Niên, hai con sâu bướm chen nhau trong lòng đất, con này nhường con kia chút ánh sáng yếu ớt. Vì chỉ một con có cơ hội được Cát Niên dần dần nảy sinh tình cảm thân thiết với Vu Vũ, tôi không tin là Vu Vũ không nhận thấy. Nhưng cô cứ mãi đóng chặt cánh cửa lòng, chỉ dám run rẩy ngóng trông tiếng bước chân bên kia lớp cửa gỗ; còn Vu Vũ, chắc đã sớm nhận ra tình cảnh của hai con sâu bướm này rồi. Nhưng anh cũng muốn được sống, cũng muốn được hạnh phúc. Suy cho cùng ý chí sinh tồn của con người là thứ mãnh liệt nhất. Vì hy vọng vào hạnh phúc mong manh đó, Vu Vũ đã làm tất cả những gì có thể, thế nên đừng trách sao anh tìm đến con đường tương lai với Trần Khiết Khiết mà không phải Cát Niên. Bởi tôi tin là, chẳng có ai hiểu rõ hơn Vu Vũ, rằng Cát Niên vốn không phải một con sâu bướm. Hình ảnh xót xa nhất còn đọng lại có lẽ là nụ cười dịu dàng cuối cùng mà anh dành cho Cát Niên, rằng “Trước giờ cậu chưa từng nói ra…” Nhưng cuối cùng, anh đã thất bại. Không chỉ thất hẹn với Trần Khiết Khiết, mà Cát Niên của ngày hôm đó, và của hơn mười một năm ròng sau này, cũng vẫn không thể nào quên được nụ cười đẹp đẽ với tà áo trắng tinh, không quên được gốc cây lựu ngày xưa. Cái kén của cô, rốt cuộc, chưa từng bị phá liên hệ giữa Hàn Thuật với Cát Niên có một khởi nguồn khá dễ thương. Vở kịch về nàng Bạch Tuyết, lẽ ra sẽ trở thành một bắt đầu đẹp như thơ cho một mối tình thuần khiết, lãng mạn thuở thiếu thời. Đáng tiếc, giữa hai người họ không tồn tại tình cảm ấy, bởi dù lòng Hàn Thuật luôn hướng về Cát Niên, nhưng trong mắt cô, mãi mãi chỉ có Tiểu hòa thượng là ánh sáng mà cô nguyện ước được nhìn thấy. Giống như việc người ta luôn mong được ngắm sao qua lớp bụi mù phủ trên bầu trời thành phố, mà thường chẳng chú ý tới những ánh đèn muôn màu dưới mặt đất. Mười một năm trôi qua, thứ tình cảm mà Hàn Thuật dành cho Cát Niên đã chẳng còn đơn thuần là rung động tinh khôi của tuổi trẻ nữa, nó trộn thêm rất nhiều day dứt, rất nhiều đau khổ, đến từ những đêm mất ngủ, từ những cơn ác mộng triền miên kéo dài trong suốt hơn mười một năm đó. Mười một năm, lòng Cát Niên sớm đã giá lạnh tựa mặt nước chờ kết thử hỏi trên thế gian, có cuộc đời ai là hoàn hảo, có bao nhiêu người may mắn đến bên nhau mà không chỉ vì cái gọi là “chỗ dựa”? Thế giới hoàn mỹ của Hàn Thuật sụp đổ. Thế giới mà bao năm Cát Niên ra sức vun vén với Phi Minh – thậm chí có đôi lúc còn ảo tưởng rằng nó sẽ tồn tại mãi mãi – thì lại bong ra từng mảng. Cuộc sống biến ảo khôn lường. Phi Minh trở về bên mẹ ruột; lời hứa “nếu như” của Đường Nghiệp mong manh như bọt bóng xà phòng; mất đi tất cả tình thân… Bao nhiêu biến cố dồn dập đổ về, cuối cùng đã khiến Cát Niên chua chát nhận ra rằng Nếu như biết giãy giụa cũng không thể tìm ra lối đi nào khác hơn, thà hãy chọn một con đường thỏa hiệp. Có lẽ là tha thứ cho Hàn Thuật, tha thứ cho Trần Khiết Khiết, mà cũng là tha thứ cho chính cô, tha thứ cho Tiểu hòa thượng, để giọt mưa trên núi Vu đó hòa vào nước mắt, để thời gian của tất cả quay trở về quỹ đạo cần chốt cho những sự kiện đan cài trong câu chuyện chậm rãi và bi thương về thời thanh xuân này, chính là sự lựa chọn của mỗi con người.

người anh nhìn là em